MỘT GIA ĐÌNH BÌNH THƯỜNG (KHÔNG CÓ ĐIỀU KIỆN ĐẶC BIỆT) CÓ THỂ HỖ TRỢ CON CÁI TỐT NHẤT BẰNG CÁCH NÀO?

Gia đình bình thường giáo dục con cái, gói gọn trong một chữ thôi: Ổn Định. Bạn không ổn định thì đứa trẻ coi như hỏng.

Tôi sẽ nói cho bạn nghe thế nào mới là đầu tư giáo dục thực sự, và đây cũng chính là chỗ nhiều người đi lạc đường nhất vì xác định sai hướng ngay từ đầu. Bạn còn chưa hiểu rõ bản chất của giáo dục là gì mà đã bắt đầu đổ tiền vào rồi. Bạn nhìn những gia đình đổ tiền vào mà xem, đăng ký lớp học thêm như đánh trận vậy: tiếng Anh, Toán tư duy, đàn Piano, vẽ tranh, bơi lội, ballet, cầu lông.... Đứa trẻ mệt đến rã rời, bố mẹ cũng mệt không kém, cuối cùng thì sao? Chúc mừng bạn đã tự tay làm "hỏng" con mình.

Tại sao hỏng? Vì bạn làm ngược rồi.

Con bạn cần gì? Con bạn cần đất, không phải phân bón. Ngày nào bạn cũng bón phân mà đất không có, cây làm sao lớn được?

Đất chính là gia đình bạn. Công việc của bạn có ổn định không, cơm bạn nấu có ngon không, nhà bạn có hay cãi nhau không, bạn có đang lo âu quá mức không, đó chính là đất. Đất còn chưa lo xong thì đăng bón phân tỉa tót làm gì?

Giai đoạn một: thứ bạn cần luyện tập là sự ổn định của chính mình.

Công việc ổn định không? Thu nhập ổn định không? Cảm xúc ổn định không?

Bản thân bạn còn là một quả bom nổ chậm thì dạy con kiểu gì? Cảm giác an toàn của trẻ từ đâu mà có? Từ sự ổn định của bạn.

Hôm nay đòi chuyển nhà, mai bảo đổi việc, ngày kia lại đòi ly hôn, con bạn có thể yên tâm học tập được không? Không chịu nổi đâu, và thế là tính cách đứa trẻ sẽ có vấn đề.

Giai đoạn hai: bạn có thể tĩnh tâm ở bên con không?

Chú ý nhé, tôi nói là tĩnh tâm chứ không phải ngồi cạnh. Nhiều phụ huynh ngồi cạnh con mà đầu óc đang nghĩ chuyện công việc, nghĩ tiền nhà, nghĩ cuộc họp ngày mai. Bạn tưởng đứa trẻ không cảm nhận được chắc? Khả năng cảm thụ của trẻ mạnh hơn bạn tưởng một vạn lần. Bạn hời hợt là nó biết ngay. Bạn lo âu, nó còn lo âu hơn bạn. Bạn nôn nóng, nó học gì cũng không vào.

Tĩnh tâm nghĩa là bạn thực sự tận hưởng thời gian bên con, không nghĩ chuyện khác, chỉ đơn thuần là trò chuyện, chơi cùng, xem con làm bài.

Lúc đó bạn sẽ thấy đứa trẻ bắt đầu thay đổi. Nó chủ động nói chuyện với bạn, chủ động học, hứng thú với nhiều thứ. Vì sao? Vì nó cảm nhận được sự chú tâm và tình yêu của bạn. Đó mới là cốt lõi của giáo dục, không phải tiền mà là sự chú tâm.

Giai đoạn ba: học cách buông tay.

Buông tay nghĩa là bạn không còn lo lắng từng chi tiết nhỏ của con nữa. Con thi không tốt, bạn không nổi nóng. Con không muốn tập đàn, bạn không ép. Con muốn chơi game, bạn ngồi chơi cùng một lúc.

Bạn buông tay rồi, bạn biết mình nhận được gì không? Bạn nhận được sự tin tưởng của con. Trẻ tin bạn rồi, nó sẽ chủ động tìm bạn khi cần, chủ động chia sẻ với bạn. Lúc đó bạn mới thực sự bắt đầu ảnh hưởng được đến nó.

Bạn không buông tay tức là bạn đang kiểm soát, mà kết quả của kiểm soát là sự phản kháng và mối quan hệ cha mẹ con cái rạn nứt. Hãy nhìn những đứa trẻ nổi loạn ở tuổi dậy thì mà xem, chắc chắn chúng đến từ những gia đình kiểm soát.

Từ ổn định đến chú tâm rồi đến buông tay, bạn biết mình sẽ trở thành gì không? Bạn sẽ trở thành bến đỗ mà con muốn quay về nhất. Lúc đó chẳng cần ép nó học, nó cũng tự học. Chẳng cần thúc nó cố gắng, nó cũng tự cố. Vì nó biết rằng dù gặp khó khăn gì, ở nhà luôn có người ủng hộ mình.

Đây mới là đầu tư giáo dục thực sự. Thứ bạn đầu tư không phải tiền, mà là thời gian, tình cảm và một môi trường ổn định.

Bạn nghĩ mấy lớp học thêm cho con được gì? Kỹ năng? Kiến thức? Sai rồi, đó chỉ là bề nổi. Thứ thực sự ảnh hưởng đến cả đời con là cảm giác an toàn, là sự tự tin, là lòng dũng cảm đối mặt với khó khăn. Những thứ này lớp học thêm không cho được, chỉ gia đình mới cho được thôi.

Vì vậy bạn phải hiểu, gia đình bình thường dạy con thì đừng so tài nguyên với người giàu. Bạn không đấu lại được, mà cũng chẳng cần thiết. Thứ bạn cần đấu là mức độ dụng tâm.

Bạn dụng tâm nấu cơm, con ăn ngon, sức khỏe tốt, não bộ mới nhạy bén. Bạn dụng tâm xây dựng không khí gia đình, con tâm trạng tốt, học gì cũng nhanh. Bạn dụng tâm đồng hành cùng con, con có cảm giác an toàn, dám thử thách, dám sai lầm. Thế là đủ rồi.

Làm được những điều này, con bạn đã vượt qua 80% bạn bè đồng lứa rồi. Vì sao? Vì hiện nay quá nhiều phụ huynh đang lo âu, đang quay cuồng mù quáng. Bạn không lo âu, bạn thắng. Bạn không loay hoay, bạn thắng. Bạn ổn định, bạn thắng.

Hãy nhớ, bản chất của giáo dục không phải là để con trở nên xuất sắc, mà là để con trở nên hạnh phúc. Đứa trẻ hạnh phúc tự khắc sẽ xuất sắc. Đứa trẻ không hạnh phúc, dù có xuất sắc đến đâu cũng chỉ là giả tạo.

Đây mới là sự thật về giáo dục trong gia đình bình thường.​​​​​​​​​​​​​​​​

Bố mẹ nghiêm túc sống cuộc sống của chính mình để làm gương cho con.

(Nguồn Internet)