Việc sinh và nuôi con chính là một “cửa ải tu hành” dành cho người bình thường: ngưỡng cửa rất thấp – ai cũng có thể làm cha mẹ, nhưng độ khó lại cao nhất. Nó không phải để bạn thu về thêm điều gì, mà để bạn phá bỏ bớt những thứ vốn có trong mình: sự ích kỷ, thói quen lấy bản thân làm trung tâm, và ảo tưởng rằng mình đã đủ trưởng thành.
Khi đọc đến đây, tôi chợt bừng tỉnh.
Hóa ra, trong suốt quá trình sinh dưỡng con cái, những khoảnh khắc khiến tôi sụp đổ vì mệt mỏi, và những giây phút ấm áp khiến tim tôi mềm ra, tất cả đều là đang tu hành. Và sự tu hành ấy chủ yếu diễn ra ở ba phương diện.
Thứ nhất, con cái là tấm gương phản chiếu nội tâm bạn. Tâm lý học nói rằng thế giới bạn nhìn thấy thường là hình ảnh phản chiếu của thế giới bên trong bạn.
Trong quá trình nuôi con, đứa trẻ giống như một chiếc gương soi rõ dấu ấn của gia đình nguyên sinh và những điểm yếu trong bản tính của bạn.
Khi con mắc lỗi, bạn nổi giận quát mắng hay kiên nhẫn hướng dẫn? Khi con đứng trước lựa chọn, bạn buông mặc, áp đặt hay cùng con bàn bạc? Hãy thử nghĩ xem: phản ứng của bạn với con có giống cách cha mẹ từng đối xử với bạn lúc nhỏ không?
Người xưa nói: “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng.” Hành vi của bạn lặng lẽ ảnh hưởng đến con, còn con lại âm thầm soi chiếu ra con người thật nhất của bạn.
Có thể ngoài xã hội bạn ôn hòa, lịch sự, nhưng chính khi đối diện với con, bạn mới thấy rõ mình nóng nảy ra sao, cố chấp thế nào, và cũng nhìn thấy một khả năng khác: bạn vẫn còn có thể trở thành một người tốt hơn.
Thứ hai, sự xuất hiện của con phá vỡ trật tự cũ của bạn. Dù bạn tự giác và kỷ luật đến đâu, cuộc sống vẫn đổi khác khi đứa trẻ ra đời.
Những ngày đầu, bạn phải chăm sóc nó 24 giờ mỗi ngày. Nó không quan tâm bạn đang bận gì: đói là khóc, vui là cười, chỉ một nụ cười cũng đủ khiến cả thế giới bạn bừng sáng. Bạn từ chỗ lấy mình làm trung tâm, chuyển sang phải tính đến cảm nhận và nhu cầu của một sinh mệnh khác.
Trong quá trình ấy, bạn không thể trốn tránh, không thể “xin nghỉ”, không thể chặn hay bỏ qua. Bạn chỉ có thể đối diện, tiếp nhận và buông bỏ.
Ranh giới của bạn dần mềm lại, lớp vỏ cứng rắn tan chảy thành sự bao dung và thiện ý. Bạn không còn là con người cũ, mà trưởng thành thành một phiên bản mới của chính mình.
Ranh giới của bạn dần mềm lại, lớp vỏ cứng rắn tan chảy thành sự bao dung và thiện ý. Bạn không còn là con người cũ, mà trưởng thành thành một phiên bản mới của chính mình.
Thứ ba, con khơi dậy sự tò mò và kéo bạn cùng học hỏi. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng chính đứa trẻ dẫn bạn bước vào tương lai.
Trước kia, bạn biết thì biết, không biết thì thôi, không muốn học thì cũng chẳng sao. Nhưng đứa trẻ thì hỏi không ngừng: “Vì sao bầu trời màu xanh?” “Hoa nở để làm gì?” “Tại sao con không được ra ngoài chơi?” “Bài này con không hiểu, bố/mẹ dạy con được không?”
Bạn trở thành “bách khoa toàn thư sống” của nó. Không biết, bạn phải tra cứu. Không hiểu, bạn phải học lại. Bạn mở sách, nhớ công thức, tìm về thói quen học hành của ngày xưa.
Chính sự tò mò của con đánh thức trí tò mò đã ngủ quên trong bạn, khiến bạn suy nghĩ nhiều hơn, sâu hơn, và không bị bỏ lại phía sau thời đại. Bạn được “kích hoạt” trở lại như một người học trò.
Vậy nên, nếu hỏi tôi sinh con có ý nghĩa gì?
Tôi nghĩ, sinh con chưa chắc mang đến cho bạn nhiều lợi ích vật chất hơn, nhưng chắc chắn khiến bạn trở thành một con người tốt đẹp hơn. Và sự chuyển hóa ấy, sâu sắc hơn bất kỳ khóa tu hay khóa thiền nào.
Tôi từng nghe một người nói: Công việc mất rồi có thể tìm lại, tiền mất rồi có thể kiếm lại, còn con cái thì cứ lớn lên từng ngày. Sự tồn tại ấy là duy nhất, không gì thay thế được.

(Nguồn Internet)
xã hội